PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO BÌNH GIANG
TRƯỜNG THCS VŨ HỮU
Video hướng dẫn Đăng nhập

NẾU CÓ THỂ, HÃY CHO EM GỌI CÔ LÀ MẸ

    

                                  (Học sinh: Trần Xuân Thức - Lớp 8A, trường THCS Vũ Hữu)

 

Hôm nay, ngày 20/11, trường THCS Vũ Hữu tổ chức lễ mít tinh kỉ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam. Những lá cờ đỏ thắm được treo quanh sân vắt qua những ngọn cây cổ thụ cao vút. Những lời chúc tới thầy cô và những bó hoa tươi thắm làm trang hoàng ngày lễ. Giữa không khí náo nhiệt, rộn ràng đó chẳng ai để ý ra phía cổng trường – một nơi vắng tanh vì các học sinh đã tụ tập dưới sân trường. Ở nơi đó, bên cánh cổng có một thanh niên chừng đôi mươi, khuôn mặt sáng sủa thập thò nhìn vào. Đó là một học sinh cũ của trường - một cậu học trò học giỏi, ngoan ngoãn đã bất ngờ chuyển đi 5 năm trước. Trên tay cậu đang cầm một bó hoa tươi rất đẹp và một cuốn số nhỏ đã ngả màu. Trên bìa cuốn sổ có ghi một dòng chữ đỏ  “Tặng em – cậu học trò ngoan ngoãn, cô mong nghị lực sống và sự phấn đấu luôn bên em suốt cuộc đời ”. Cậu đảo mắt nhìn lên hàng ghế giáo viên, rồi khách mời tìm một bóng hình quen thuộc – bóng hình của người mà cậu đã mang ơn rất nặng.

***

            Hồi đó, cậu là một học sinh lớp 7 trong trường. Cậu học rất giỏi và chăm chỉ, ngoan ngoãn. Thầy cô trong trường ai cũng yêu quý cậu. Suốt hai năm học cậu chưa từng vi phạm nội quy dù chỉ là nỗi nhỏ nhất. Cậu ngoan ngoãn, học giỏi như thế nhưng hoàn cảnh gia đình thật éo le. Cậu sống với bà nội và một người bố làm công nhân xây dựng. Bố cậu đi làm cả ngày nhưng chỉ đủ chi tiêu trong gia đình và việc học của cậu. Cậu thiếu vắng tình yêu của mẹ, tuy nhiên tình yêu thương của bố và bà đã bù đắp phần nào cho cậu. Biết vậy, cậu luôn luôn nghe lời bố và bà, cậu làm tất cả những việc nhà giúp bà khi bố đi vắng, cậu không đòi hỏi gì ở bố vì cậu biết chỉ lo việc học của cậu cũng là gánh nặng của bố rồi. Đã nhiều lần cậu hỏi bố rằng mẹ cậu là ai và bây giờ ở đâu. Nhưng đáp lại sự mong muốn của cậu, ông chỉ lắc đầu, quay mặt đi dấu hai giọt nước mắt. Ông không muốn kể cho đứa con tội nghiệp của mình biết về người phụ nữ bội bạc đã ra đi tìm hạnh phúc riêng với một tay nhà giàu khi cậu mới chưa đầy một tuổi.

Mọi chuyện bình thường khi cậu lên lớp 8. Chỉ có sự thay đổi nhỏ là năm nay, lớp cậu đón giáo viên chủ nhiệm mới và cũng là một giáo viên mới của trướng. Đó là một cô giáo trẻ, có tâm huyết với nghề. Ngay từ khi bắt đầu làm chủ nhiệm lớp, cô đã sớm nhận ra lực học của cậu học trò. Khi biết hoàn cảnh gia đình cậu, cô càng khâm phục ý chí và nghị lực của cậu học trò nhỏ. Cô quan tâm tới cậu hơn, cô yêu quý cậu như con vậy. Cậu chăm chỉ học hơn, cậu cố gắng không để cho cô phiền lòng. Thế rồi một tháng sau, một chuyện kinh hoàng đã ập đến với cậu: một tại nạn sập giàn giáo đã cướp đi người bố yêu quý của cậu. Khi nghe tin, cậu bàng hoàng, lắc đầu như phủ định điều cậu nghe được. Bà cậu đã ngất và phải nằm liệt giường. Cậu đã khóc rất nhiều, cậu không tin ông trời đã đối xử với cậu như vậy. Một cậu bé chưa từng được nhìn thấy mặt mẹ, giờ lại mất đi người cha yêu quý. Cậu không dám nghĩ đến cuộc sống trước mắt sẽ ra sao nữa. Có lẽ cậu phải nghỉ học ở nhà chăm sóc bà và kiếm tiền để nuôi sống hai bà cháu.

Luôn mấy hôm liền, cậu phải đi tìm việc làm thêm. Nhưng cậu còn bé quá, không ai nhận cậu vào làm việc. Cậu chán nản, buồn bã nhìn cuộc sống của hai bà cháu ngày một khó khăn hơn. Biết được hoàn cảnh của cậu, thằng bạn hàng xóm đã bỏ học ba năm nay sang nhà gạ gẫm cậu đi làm với nó. Cậu cũng đã nghe kể nó đi làm ở đâu đó được nhiều tiền lắm nên cũng hỏi han nó chuyện làm ăn. Khi biết công việc kiếm ra tiền của nó là vận chuyển hàng lậu qua biên giới, cậu rùng mình. Nhưng chẳng còn con đường nào để cậu chọn nữa. Mà nghe những lời dụ của thằng bạn về sự an toàn, dễ dàng của công việc đó, cậu cũng thấy bùi tại. Thế là cậu thử đi với nó. Lần đầu tiên chót lọt dễ dàng, cậu thấy công việc này cũng không nguy hiểm, khó khăn như cậu nghĩ mà lại còn được nhiều tiền. Số tiền đó có thể nuôi sống cậu, chữa trị cho bà và còn có thể để cậu tiếp tục đến trường. Thế là cậu theo luôn thằng bạn thường xuyên lên vùng biên giới tham gia vào nhiều vụ vận chuyển hàng lậu vào Việt Nam. Được một thời gian, trong tay cậu đã có một số tiền kha khá, cậu quyết định rời bỏ công việc phạm pháp này. Nhưng mọi việc đã không diễn ra suôn sẻ như cậu nghĩ: trong lần vận chuyển cuối cùng cả nhóm cậu đã bị bộ đội biên phòng phục kích bắt gọn. Cậu cứ nghĩ rằng số phận của cậu sẽ kết thúc ở đây. Cậu bị đưa vào trại tạm giam gần biên giới. Cậu lo lắng cho người bà đang bệnh ở nhà. Cậu hối hận: chỉ vì đồng tiền mà không nghĩ đến hậu quả của việc làm phạm pháp. Từng giờ trôi qua  trong tâm trạng bồn chồn, lo lắng của cậu. Không phải cậu sợ nơi này, mà cậu sợ người bà ở nhà một mình của cậu có bị làm sao không.

Rồi đến hôm sau, một chú bộ đội biên phòng vào đưa cậu ra ngoài. Cậu tưởng tượng đến một phiên tòa như trong tivi hay sách báo đang đợi cậu. Nhưng không, chú bộ đội dẫn cậu đến một phòng chờ nhỏ. Ở đó, đang đợi cậu, có một người – đó chính là cô giáo chủ nhiệm của cậu. Cậu sững sờ nhìn cô, rồi cậu cúi đầu, không giám nhìn vào khuôn mặt đó nữa – khuôn mặt hốc hác có những quầng thâm quanh mắt. Hình như đêm qua cô không hề chợp mắt, luôn lo lắng cho cậu. Giọng chú bộ đội nhẹ nhàng cất lên bên cậu: “Cháu biết không, cô chủ nhiệm đã lặn lội lên đây để bảo lãnh cho cháu đấy. Việc làm của cháu chỉ là do sự nhất thời và bị dụ dỗ nên hình phạt dành cho cháu chỉ là rèn luyện tại địa phương trong 1 năm thôi. Cháu hãy cảm ơn cô giáo đi”. Nghe xong lời nói của chú bộ độ, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên má cậu. Cậu đi đến quỳ xuống bên cô nói lời xin lỗi trong tiếng nức. Cô hiền từ mỉm cười nhẹ bước đến đỡ lấy tay cậu học trò, giọng cô nhẹ nhàng: “Thôi chúng ta về đi, mọi người đang rất lo lắng cho em đấy. Nếu có khó khăn gì em phải nói cho nhà trường biết chứ, sao lại đi làm công việc phạm pháp này?” Cậu vẫn cúi đầu, hai mắt đỏ hoe.

            Rồi từ hôm đó, hằng ngày cô đều dành thời gian đến giúp đỡ cậu những công việc gia đình. Cô ân cần chỉ bảo cậu cách nấu ăn, làm vườn, rồi đến cả công việc chăm sóc bà. Những lúc rảnh rỗi cô còn kể cho cậu nghe chuyện ở trường lớp hoặc giúp cậu ôn lại kiến thức. Cậu thấy cô mới gần gũi, thân thương làm sao. Cậu chưa bao giờ cảm nhận tình mẫu tử như thế nào nhưng bây giờ cậu có thể tưởng tượng nó cũng gần giống  tình yêu thương cô dành cho cậu. Một năm rèn luyện tại địa phương đã hết, cậu đạt loại tốt và có thể quay lại trường. Nhờ sợ giúp đỡ tận tình của nhà trường, đặc biệt là cô, cậu đã vượt qua khó khăn và trở lại là một cậu học trò ngoan ngoãn, học giỏi như ngày nào. Cuối năm học, cậu đươc vinh dự đứng trong top học sinh giỏi của trường và đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp tỉnh. Cậu đã không phụ lòng tin tưởng, hi vọng của cô. Ngày lễ tổng kết năm học, cô tặng cậu một quyển sổ nhỏ với dòng chữ “ Tặng em – cậu học trò ngoan ngoãn. Cô mong nghị lực sống và sự phấn đấu luôn bên em suốt cuộc đời.” Cậu cảm động nắm lấy tay cô nói: “ Em sẽ không bao giờ quên ơn cô, em hứa với cô sẽ trở thành con người có ích.”

***

      Nhưng hè năm đó, cậu học trò phải đột ngột đi xa đến ở với cô chú. Bà cậu bệnh nặng không qua khỏi, cậu chỉ còn cô chú là người thân duy nhất. Thế là mong ước trả ơn cô của cậu xem ra rất khó khăn. Nhưng cậu là một học trò ngoan, dù đi đâu cậu vẫn không quên ơn cô. Và 5 năm sau, tại ngôi trường này, vào ngày lễ kỉ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, đã có một cậu học trò đứng bên cổng trường tìm người cô mà cậu đã mang ơn rất nặng. Cậu đã gặp được cô, niềm sung sướng của hai cô trò khi găp nhau hòa theo những tiếng nức. Những giọt nước mắt của cậu nhẹ rơi xuống dòng chữ học trò viết lên quyển sổ  tay năm xưa, bên dưới dòng chữ của người cô năm nào: “ Nếu có thể, hãy cho em gọi cô là mẹ.”

 

                       ___________________________________

 


BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Trường THCS Vũ Hữu vinh dự nhận Cờ thi đua của Chính phủ: Năm học 2016 - 2017 là năm học tiếp nối thành công những những năm học trước. Kỳ thi HSG và thi vào THPT duy trì tốp đầu của tỉnh; c ... Cập nhật lúc : 11 giờ 2 phút - Ngày 21 tháng 2 năm 2018
Xem chi tiết
Hội thi giáo viên giỏi cấp tỉnh của trường THCS Vũ Hữu: Năm học 2017 - 2018 thầy giáo Trần Văn Lương dự thi môn Hóa học, thầy Lương xuất sắc đạt giải Nhất, đây là giải cá nhân cao nhất của P ... Cập nhật lúc : 21 giờ 53 phút - Ngày 2 tháng 2 năm 2018
Xem chi tiết
Tháng 12 năm 2017 trường THCS Vũ Hữu tổ chức giải bóng đá học sinh. Tất cả 16 lớp của nhà trường tham dự giải. Mỗi khối chia thành một bảng. Sau vòng loại có 8 đội vào đá chung kết, kết quả ... Cập nhật lúc : 10 giờ 23 phút - Ngày 31 tháng 12 năm 2017
Xem chi tiết
Cuộc thi sáng tạo khoa học kỹ thuật tỉnh Hải Dương năm 2017, trường THCS Vũ Hữu tham dự với sản phẩm Hệ thống điều khiển tự động thiết bị điện thông minh trong phòng học. Đề tài được ban tổ ... Cập nhật lúc : 9 giờ 38 phút - Ngày 31 tháng 12 năm 2017
Xem chi tiết
Ngayf 22 tháng 12 năm 2017 trường THCS Vũ Hữu tổ chức Kỷ niệm ngày QĐND Việt Nam và tổ chức Hội khỏe Phủ Đổng. Trong hoạt động ngoại khóa học sinh các lớp được thi kéo co, đấu bóng đá học si ... Cập nhật lúc : 7 giờ 55 phút - Ngày 23 tháng 12 năm 2017
Xem chi tiết
Toàn cảnh trường THCS Vũ Hữu. Năm 2012 trường chuyển địa điểm từ Kẻ Sặt về Thái Học - trung tâm địa lý của huyện. Tại đây, UBND huyện Bình Giang ưu tiên đầu tư xây dựng, đến nay cơ sở vật ch ... Cập nhật lúc : 7 giờ 52 phút - Ngày 13 tháng 12 năm 2017
Xem chi tiết
Một số hình ảnh giao lưu văn nghệ của Hội người mù tỉnh Hải Dương: Chiều thứ Năm ngày 23 tháng 11 năm 2017 tại nhà đa năng trường THCS Vũ Hữu đã diễn ra chương trình giao lưu nghệ thuật đặc ... Cập nhật lúc : 10 giờ 6 phút - Ngày 24 tháng 11 năm 2017
Xem chi tiết
Sáng ngày 20 tháng 11 năm 2017 trường THCS Vũ Hữu kỷ niệm 35 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam. Buổi lễ được tổ chức trang trọng và đầy ý nghĩa. ... Cập nhật lúc : 21 giờ 19 phút - Ngày 23 tháng 11 năm 2017
Xem chi tiết
Chính thầy cô đã truyền tới chúng em những nguồn cảm hứng bất tận, để chúng em say sưa tìm hiểu, nghiên cứu, hay thậm chí là thử thách chính bản thân, chiến thắng chính bản thân. Những gì th ... Cập nhật lúc : 7 giờ 57 phút - Ngày 22 tháng 11 năm 2017
Xem chi tiết
Báo Nhân dân: Là một trường chất lượng cao ở huyện Bình Giang (tỉnh Hải Dương), Trường THCS Vũ Hữu đã có nhiều nỗ lực trong việc triển khai, ứng dụng hoạt động nghiên cứu, sáng tạo, đổi mới ... Cập nhật lúc : 15 giờ 17 phút - Ngày 18 tháng 11 năm 2017
Xem chi tiết
1234567891011121314151617181920...