XUÂN QUỲNH
(1942-1988)

TIỂU sử:
  • Tên đầy đủ là Nguyễn thị Xuân Qùynh. Sinh năm 1942. Quê ở huyện Hòai Ðức, tỉnh Hà đông (nay là tỉnh Hà tây).
  • Năm 1955, làm diễn viên múa trong đòan văn công.
  • Từ 1963, làm báo, biên tập viên nhà xuất bản, ủy viên BCH Hội nhà văn VN (khóa III).
  • Xuân Qùynh mất đột ngột trong một tai nạn giao thông bi thảm tại Hải hưng, ngày 29/08/1988.
  • Xuân Qùynh làm thơ từ lúc còn là diễn viên. Thơ chị thể hiện một trái tim phụ nữ hồn hậu, nhạy cảm, chân thành, nhiều lo âu và luôn da diết trong khát vọng hạnh phúc đời thường.

TÁC phẩm chính:

Các tập thơ:


TRÍCH dẫn:

Tự hát

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nếu cần em bán nó đi ngay.

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em.

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Nhưng cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.


Thuyền và biển

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Ðưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển còn xa... còn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)


hoa cỏ may

Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Ðắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa

Kháp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như làn khói
Ai biết lòng anh có đổi thay?